Mọi công ty đều có ba loại người: Nhân viên, nhân tài và kẻ bỏ đi

Công ty là một môi trường tập thể, mọi người đến đó làm việc vì có cùng sở thích hoặc thấy hứng thú với môi trường này. Ở đó, mỗi người phát huy ưu thế, cho thấy giá trị bản thân ở nhiều khía cạnh. Nhưng hầu hết các công ty đều có ba loại người: Kẻ bỏ đi, nhân viên, và nhân tài.

Kẻ bỏ đi

Nhóm kẻ bỏ đi, là tập hợp những nhân viên suốt ngày kêu ca than vãn, gây chuyện thị phi, kích động mâu thuẫn. Lúc nào đám người này cũng mong công ty khó khăn, đồng nghiệp gặp bất trắc để có chuyện mà hóng.

Loại người này thấy lãnh đạo vất vả, khổ cực, âu sầu thì sẽ mừng thầm. 

Nhân viên thế này chẳng cần nhiều, chỉ cần 1-2 người thôi là đủ để ảnh hưởng đến sự phát triển của công ty rồi.

Một con sâu làm rầu nồi canh, những người làm chủ doanh nghiệp luôn muốn sớm tìm ra loại nhân viên phá hoại này và loại bỏ ngay lập tức.

Nếu bạn là một thành viên của nhóm bỏ đi, hãy nhanh chóng chấn chỉnh lại bản thân, đừng để những suy nghĩ xấu xa tiếp tục phát triển nữa. 

Bằng không, bạn không chỉ gây ảnh hưởng xấu đến công ty, mà sẽ còn hủy hoại chính mình.

Mọi công ty đều có ba loại người: Nhân viên, nhân tài và kẻ bỏ đi - Ảnh 1.

Nhân viên

Đây là nhóm những nhân viên bình thường, bảo gì làm nấy, không chủ động phá hoại cũng không chủ động xây dựng. 

Chuyện gì không phải của mình thì không muốn làm, chuyện gì không thuộc phạm vi trách nhiệm của mình thì dù có phát hiện ra vấn đề cũng mặc kệ, luôn sống và làm việc với thái độ chẳng chuyện gì là liên quan đến mình cả.

Đây là loại người không thiếu trong mọi công ty, chỉ làm tốt việc của mình, còn lại thì không quan tâm.

Mọi công ty đều có ba loại người: Nhân viên, nhân tài và kẻ bỏ đi - Ảnh 2.

Nhân tài

Nhóm nhân tài trong công ty, không có nghĩa là nhóm người có kỹ năng chuyên môn đặc biệt nào đó, hay đứng đầu lĩnh vực nào đó, mà ý chỉ những người làm việc nhiệt tình, hết mình cống hiến.

Họ sẽ làm việc một cách chủ động, có trách nhiệm, có suy nghĩ riêng, làm việc có logic. Những người này hiểu rằng mang lại lợi ích cho công ty chính là mang lại lợi ích cho bản thân. 

Nhóm nhân tài luôn một lòng nghĩ cho công ty và ông chủ, coi phiền não của cấp trên là phiền não của chính mình, cố gắng tìm mọi cách để giải quyết vấn đề. 

Đây là những người thực sự nỗ lực vì công ty, cũng là những người được ông chủ coi trọng nhất.

Tuy nhiên, đây cũng là thành phần hiếm có nhất. Nếu bạn là chủ công ty, gặp được người thế này là may mắn của bạn, nhất định không được để họ đi mất.

Mọi công ty đều có ba loại người: Nhân viên, nhân tài và kẻ bỏ đi - Ảnh 3.

Trong quá trình hình thành và phát triển, các công ty đều sẽ gặp ít nhiều khó khăn. 

Khi thời kỳ khó khăn đến, nhóm những kẻ bỏ đi sẽ chạy khỏi công ty đầu tiên, thậm chí trước khi đi còn không quên đòi tiền lương từ người sếp đang gặp khó khăn, đòi thật gắt gao, chỉ sợ mình bị thiệt mất vài đồng. 

Nhóm nhân viên thông thường thì cân nhắc kỹ hơn một chút, do dự không biết nên đi hay ở, nhưng chỉ cần công ty còn phát lương thì thường họ vẫn sẽ ở lại. Bởi vì đối với những người này mà nói, chỉ cần mỗi tháng có thể nhận được mức lương đủ sống, thì đi đâu cũng vậy cả.

Nhưng nhóm nhân tài thì khác, khi công ty gặp khó khăn, họ sẽ cùng ông chủ của mình đối mặt với khó khăn. 

Cho dù ông chủ không còn tiền để trả lương, những người này vẫn sẽ cùng công ty kiên trì đến cuối. Giữa phong ba, kề vai sát cánh cùng ông chủ của mình, cùng công ty tìm cách vượt qua.

Một công ty cần nhất là nhân tài, nhiều nhất là nhân viên, và ghét nhất là đám bỏ đi. Nhân tài sẽ giúp ông chủ xây dựng sự nghiệp, không chỉ ông chủ thích họ, mà đồng nghiệp cũng sẽ yêu quý họ. 

Nhân viên thì chỉ lo cái lợi trước mắt, cả đời chẳng làm được việc gì to tát. Còn kẻ bỏ đi thì chẳng chịu sống cho tử tế bao giờ, đi đến đâu cũng chỉ lan truyền toàn năng lượng tiêu cực, chẳng ai muốn lại gần, cuối cùng vẫn chỉ có hai bàn tay trắng.

Còn bạn thì sao? Trong công ty hiện tại, bạn là ai?

Theo Tri Thức Trẻ 

Bình luận
Tin khác

Bỗng dưng phải về hưu non

Chị sẽ tập quen với những ngày bình yên phía trước. Không có muộn phiền, toan tính, không có được mất, hơn thua, chẳng phải chị đang sống cuộc đời nhẹ bẫng?