Sau 37 lần được mai mối, tôi vẫn giữ nguyên trạng thái độc thân

Miễn cưỡng ở bên người mình không yêu, đây không phải là tình yêu, đây là một sự lãng phí cuộc đời.

"Hợp nhau thì cứ thử đi".

Vào lần thứ 37 được dắt mối, tôi cuối cùng cũng đã có người bạn trai đầu tiên. Tại thời điểm đó, tôi hoàn toàn không cảm thấy vui vẻ chút nào vì đã thoát ế. Bao trùm lấy tôi là sự hoang mang cùng cực.

Hóa ra tình yêu cũng có thể đạt được bằng tâm lý thôi thì chín bỏ làm mười.

01

Tôi cũng từng ao ước có được một tình yêu nồng cháy như bao người. Còn trẻ mà, lúc nào cũng nghĩ mình là nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình. Tôi mơ về mối tình với những lần cãi vã, chia tay, làm hòa, chia tay rồi lại trở về bên nhau, dù không biết như thế có gọi là tình yêu không.

Nhưng dù tưởng tượng về tình yêu có viển vông đến đâu thì có một điểm mấu chốt không bao giờ dao động, đó là hai người khi ở bên nhau phải yêu nhau. Tôi luôn cảm thấy rằng nếu hai người quyết định bên nhau, lẽ dĩ nhiên trái tim họ đều thấy rung động vì đối phương.

Vậy mà tôi đã đợi một người như vậy, đợi đến lúc tôi 29 tuổi. Đợi đến lúc tất cả bạn bè xung quanh tôi đều đã yêu đương, kết hôn và sinh con, con cái biết đi rồi và tôi vẫn độc thân.

Sau 37 lần được mai mối, tôi vẫn giữ nguyên trạng thái độc thân - Ảnh 1.
 

Mỗi khi tôi hỏi họ về bí quyết thoát ế, họ sẽ nói: "Yêu nhau có dễ thế đâu, thấy hợp thì thử ở bên nhau thôi!". Nghe đi nghe lại mấy câu kiểu này suốt bao năm trời, tôi trở nên chán nản.

Nhiều khi tôi tự hỏi: Liệu thứ tình yêu mà tôi khao khát và mong chờ có thực sự tồn tại? Nếu nó tồn tại, tại sao tôi đợi mãi mà nó chẳng đến?

Tiếp sau đó, những người xung quanh bắt đầu thấy sốt ruột thay tôi, từng người từng người liên tục tìm đối tượng mai mối cho tôi. Và rồi yêu cầu tối thiểu tôi từng có, đã thay đổi từ đôi bên yêu nhau trở thành cứ hợp nhau là được.

02

Tôi là người khá tẻ nhạt, chỉ tin vào chuyện lâu ngày sinh tình. Nhưng cô bạn thân của tôi lại khác, mọi thứ với nó diễn ra đều chóng vánh, yêu nhanh mà chia tay cũng nhanh. Khi tôi hỏi sao nó có thể nhanh chóng bước ra khỏi một mối quan hệ và bắt đầu ngay với một người tiếp theo như vậy, nó hùng hồn: "Cứ phiên phiến thôi! Ai mà chẳng thế, cứ yêu thôi, không hợp thì bye bye. Ai mà có tâm trạng bỏ ra 1-2 tháng trời để tìm hiểu rồi dò ý nhau cơ chứ".

Tôi từng đọc được một topic trên MXH thế này: "Vì sao có rất nhiều chàng trai đang tán tỉnh một cô gái được nửa chừng lại dừng lại?".

Để ý kỹ hơn, thật ra có rất nhiều chàng trai coi việc cưa cẩm như một nhiệm vụ hay ho, giăng lưới bắt cá, ai mắc câu ai có nghĩa người đó dễ bị lừa nhất.

Cái tình yêu "tan chậm" hay "mấy dòng thư tay viết vội" ngày xưa dường như không còn nữa. Không còn cảnh người con gái khi yêu dành cả tháng trời để chụp ảnh, viết thư và gửi cho người mình thích. Trong thời đại MXH phát triển, hình thức này được đơn giản hóa một cách khá… thô bỉ:

"Có tấm ảnh selfie nào không em?"

Nhiều người đổ xô đi khắp thành phố, tìm kiếm thứ tình yêu kiểu mỳ ăn liền như thế.

Lý do người ta ở bên nhau cũng trở nên đa dạng hơn, vì nhu cầu sinh lý, vì muốn có bạn đồng hành, vì mong sở hữu hộ khẩu thành phố.

Duy chỉ có lý do vì tình yêu là không còn nữa.

Sau 37 lần được mai mối, tôi vẫn giữ nguyên trạng thái độc thân - Ảnh 2.

Không phải tôi chưa từng biết rung động vì ai. Đó là một chàng trai có nụ cười rất ấm áp. Đáng tiếc, để kiếm được một công việc tử tế, anh vẫn chọn yêu một cô gái khác. Tất cả những gì tôi nhận được từ anh là một câu "Anh xin lỗi".

Thực ra ngay cả câu xin lỗi này cũng là thừa thãi. Anh chưa bao giờ hứa hẹn gì với tôi, chúng tôi cũng chẳng có một bắt đầu chính thức để mà dằn vặt nhau chuyện phản bội. Câu xin lỗi này, có lẽ là anh tự nói với mình.

Kể từ hôm đó, tôi bình tĩnh bắt đầu chấp nhận việc gặp gỡ những người do họ hàng, bạn bè, thậm chí là đồng nghiệp giới thiệu. Sau 20 cuộc hẹn như vậy, tôi cảm thấy như thể mình đã trở thành một sản phẩm trong tủ kính. Giá cả được ghi rõ ràng, có cả đống tag để mọi người lựa chọn.

Duy chỉ có tôi là không được quyền chọn lựa.

03

"Hợp nhau thì cứ thử đi".

Vào buổi hẹn hò thứ 37, cuối cùng tôi đã tìm thấy một "Mr. Tàm Tạm".

Hợp nhau là một khái niệm vô cùng tàn nhẫn. Trong khoảng thời gian ở bên Mr. Tàm Tạm, tôi đau khổ vô cùng.

Anh và tôi quả thực rất hợp nhau. Chúng tôi hầu như không có sự khác biệt nào trong cuộc sống, cảm giác không thoải mái duy nhất là dường như chúng tôi đều quá khách sáo với nhau. Khi ở bên nhau, chúng tôi không cãi vã, không xích mích, cả hai đối xử với nhau một cách cẩn thận dè dặt, vì sợ sẽ xảy ra sai sót, trong mắt người ngoài, chúng tôi chính là tuýp cặp đôi kiểu mẫu.

Chỉ có tôi biết rằng anh hoàn hảo, nhưng sự hoàn hảo đó được tạo nên bởi sự cố gắng của anh. Những bối rối nho nhỏ dễ thương giữa các cặp đôi bình thường vẫn có với nhau, chúng tôi không có. Anh không bao giờ nói chuyện với tôi về những rắc rối và bí mật của anh.

Sau 37 lần được mai mối, tôi vẫn giữ nguyên trạng thái độc thân - Ảnh 3.

Trên mạng từng lan truyền câu hỏi: "Lấy một người mà bạn không yêu nhưng lại rất phù hợp để kết hôn, bạn đã bao giờ cảm thấy hối hận chưa?".

Câu trả lời nhận được lượng like cao nhất là một câu trả lời vô cùng thẳng thừng: "Nếu không yêu đến mức không thể sống thiếu đối phương, vậy đừng kết hôn. Bởi cưới nhau rồi, vì tình yêu không đủ, chỉ một chút chuyện vụn vặt thôi cũng có thể khiến bạn mệt mỏi đến cùng cực".

Miễn cưỡng ở bên người mình không yêu, đây không phải là tình yêu, đây là một sự lãng phí cuộc đời.

04

Bạn bè thường thuyết phục tôi: "Đầy người lấy nhau do mai mối mà vẫn hạnh phúc đấy thôi. Xã hội hiện đại lắm rồi, cứ hợp nhau mới là tốt nhất".

Nhưng thực tế, trong một cuộc khảo sát về chủ đề "Hôn nhân và hạnh phúc gia đình", yếu tố tình cảm vợ chồng vẫn là yếu tố đứng đầu, sự thấu hiểu giữa vợ và chồng là cội nguồn chính mang lại hạnh phúc. Việc dựa vào thu nhập hay con cái để duy trì hạnh phúc của hôn nhân ngày càng trở nên thiếu tin cậy.

Sau 37 lần được mai mối, tôi vẫn giữ nguyên trạng thái độc thân - Ảnh 4.

Bạn tôi đã từng có bạn trai, nhưng nó bị bắt phải chia tay chỉ vì nhà nó muốn nó lấy chồng gần hơn. Tôi từng được chứng kiến dáng vẻ của nó khi còn ở bên người yêu cũ, lúc nào cũng đầy sức sống, đầy nhiệt huyết. Còn hiện tại, nó gầy rộc, chẳng có chút sinh khí nào. Nó nhìn tôi rồi cười gượng gạo: "Hợp nhau mới là sự lựa chọn tốt nhất mày ạ". Tôi giật mình vì cứ như thể nó ngày trước và nó bây giờ là 2 người hoàn toàn khác nhau vậy.

Rút kinh nghiệm, cuối cùng tôi cũng hạ quyết tâm chia tay. Quyết định này bị gia đình tôi phản đối kịch liệt, tất cả đều cảm thấy khó hiểu, bởi vì ở thế hệ trước, dù có yêu ai thì cuối cùng cũng phải nghe theo lời người lớn lúc chọn bạn đời.

Riêng tôi vẫn quyết định đợi. Dù phải đợi bao lâu hay đợi đến bao nhiêu tuổi, dù có thể đến cuối đời cũng chưa chắc đã tìm được người ưng ý.

Trước khi tìm được người mình yêu và yêu mình, tôi thà rằng mình cứ độc thân thế này.

Sau tất cả, hôn nhân không phải là quá trình yêu nhau mà là kết quả cơ.

Theo ttvn.vn

Bình luận